Thứ 210232017

Hotline: 0908514202 - Email: hung@vietnamchess.vn

Quay về Bạn đang ở trang: Trang chủ Góc Đời Thường Kỳ Thủ Nguyễn Văn Quân và Gia Đình Nhỏ Hạnh Phúc

Kỳ Thủ Nguyễn Văn Quân và Gia Đình Nhỏ Hạnh Phúc

Được đăng ngày Thứ hai, 28 Tháng 11 2016 10:21

Sống cảnh “chồng vấp, vợ im”, ai cũng nghĩ cặp đôi ấy sẽ khó mà trụ vững. Nhưng vượt qua tất cả, họ vẫn biết cách nương tựa vào nhau để tạo nên một gia đình hạnh phúc.

Anh Nguyễn Văn Quân (28 tuổi, quê Kiên Giang) sống cùng chị Đặng Mỹ Trang (26 tuổi) tại ấp Trung, xã Tân Thông Hội, huyện Củ Chi (TP.HCM). Nhìn bề ngoài, ai cũng nghĩ tổ ấm của họ rất hoàn mỹ khi đôi vợ chồng trẻ có nghề nghiệp ổn định, có nhà cửa đàng hoàng và có với nhau hai bé trai kháu khỉnh. Thế nhưng trước khi có những viên cườm óng ánh mỗi ngày hai vợ chồng vẫn đính trên bàn, cuộc sống của họ chẳng phải lúc nào cũng đẹp đẽ như những sản phẩm họ làm ra.

Anh Quân ngồi đối diện vợ, ra dấu liên tục. Chị Trang chăm chú nhìn rồi gật đầu lia lịa, nhanh chóng chạy lại tủ kính, lấy ra một đôi thỏ sành đặt trên bàn. Người chồng mỉm cười nói: “Kỷ niệm tình yêu của tụi mình đó”.

Năm lên 3 tuổi, trong một trận sốt ác tính, anh Quân bại bị liệt, không thể đi đứng bình thường. Dường như để bù lại bất hạnh mà anh phải gánh chịu, trời cho anh trí tuệ mẫn tiệp, 12 năm phổ thông, anh Quân luôn là học sinh giỏi thuộc top đầu của trường huyện.

Niềm vui đến với chàng trai tật nguyền khi cuối năm lớp 12, anh được một trường đại học tại TP.HCM tuyển thẳng. “Lúc ấy nghĩ có trường chịu nhận mình là vui lắm rồi, tôi ỷ y cứ ở nhà chờ ngày nhập học. Nhưng khi lên thành phố mới tá hoả biết được học phí trường đó cao ngất ngưỡng, mình dân quê nghèo khổ làm sao kham nổi. Thất vọng quá, tôi không thiết về Kiên Giang, xin ở nhờ nhà một người bà con vài bữa cho đỡ buồn”.

Chính thời gian này, anh Quân nghe tin Trung tâm Bảo trợ - Dạy nghề & Tạo việc làm cho người tàn tật TP.HCM tổ chức dạy nghề miễn phí cho người khuyết tật. Mừng quá, chàng trai tức tốc trở về quê làm giấy tờ, hồ sơ để xin nhập học.

Vào trung tâm, anh Quân tỏ ra nhạy bén với nghề kế toán, chẳng mấy chốc mà mà thành thạo vi tính. Chàng trai được tin tưởng giao dạy kèm tin học cho lớp học may vá, đính hột cườm. Và cũng chính tại đây, anh quen chị Chị Đặng Mỹ Trang, một học viên đi đứng bình thường nhưng hoàn toàn không nghe, không nói được.

 

5 “Do môi trường trong lớp tiếp xúc với nhiều bạn câm điếc nên chuyện giao tiếp không khó với mình. Sau 3 tháng gặp mặt, mình mua cặp thỏ ngỏ lời yêu với cô ấy. Như người ta thì tỏ tình ngọt ngào, cô ấy không nghe được nên mình chỉ có thể hươ tay loạn xạ ra dấu. Mà rồi cũng đâu vô đấy. Cô ấy mỉm cười chấp nhận” – anh Quân nhớ lại.

Quen nhau thuận lợi nhưng khi nghĩ đến chuyện kết hôn, cha mẹ hai bên không đồng ý. Ai cũng bảo đã tật nguyền thì ít nhất phải lấy một người lành lặn để còn hỗ trợ cho mình, chứ sao lại rước thêm một gánh nặng nữa. “Nhưng tụi mình thương nhau quá nên không nề hà gì cả. Mình ra sức thuyết phục cha mẹ rằng cùng khuyết tật sẽ dễ đồng cảm cho nhau. Cổ sẽ làm đôi chân cho con, còn con sẽ là tiếng nó cho cổ”.

Năn nỉ thành tâm quá nên rốt cuộc cha mẹ cũng xiêu lòng. Năm 2009, hai người chính thức kết hôn.

Về ở rể, anh Quân vay của cha mẹ vợ 6 triệu đồng, cộng với số tiền tích cóp từ lâu sắm một chiếc xe máy ba bánh. Không xin được việc công ty vì đôi chân tàn tật, anh Quân đành ở nhà phụ vợ xỏ hột cườm, khảm tranh, làm móc chìa khoá để bán dạo. Chìa con ngựa đẹp mắt đính cườm đỏ cho chúng tôi xem, anh Quân bảo một người thợ lành nghề mỗi ngày làm ra không quá 5 con, nhưng giá chỉ 20.000 đồng/sản phẩm. Làm liên tục từ sáng đến chiều tối, mỗi tháng hai vợ chồng kiếm được trên dưới 3 triệu đồng.

Mong muốn tìm đầu ra ổn định, trước đây anh Quân từng thuê mặt bằng để mở xưởng làm đồ thủ công ở xã Phước Vĩnh An, nhận gần 20 học viên vào đào tạo làm việc. Thế nhưng chỉ được vài tháng, tiệm phải đóng cửa vì chi phí thuê mặt bằng quá mắc.

Có lẽ niềm an ủi duy nhất của hai vợ chồng là sự ra đời của hai bé trai kháu khỉnh Nguyễn Xuân Quý (7 tuổi) và bé Nguyễn Tiến Đạt (2 tuổi). Tuy vậy, có con cũng đồng nghĩa cả hai phải đối mặt với những bất tiện khác.

“Hai lần vợ đẻ, mẹ vợ phải túc trực trong phòng sanh để làm “thông dịch viên” cho bác sĩ, chứ cô ấy đâu nghe được gì. Mình vì tàn tật nên chỉ biết ngồi ở ngoài cầu nguyện thôi” – Anh Quân cho biết.

Đẻ đã cực, nuôi con càng cực hơn. Vì không nghe được, nên khi con ngủ lỡ có giật mình quấy khóc, chị Trang hiếm khi nhận ra. Do đó, dù có bận bịu cỡ nào, anh Quân phải liên tục dáo dác đề phòng con…rớt xuống đất.

Khiếm khuyết trong việc giao tiếp cũng khiến người vợ nhiều lần bị “chặt” khi đi chợ. “Hôm trước mua có mấy ba trái bơ mà trả tới 75 ngàn, mình phải đem ra tận quán trả lại”
Nhưng bất tiện ấy cũng chính là lợi thế. Không thể trò chuyện qua lời nói nhưng bù lại qua cử chỉ, họ có thể hiểu được nhau dù đứng cách xa nhau nhiều mét, miễn là mặt đối mặt.

Và chính vì người vợ không nghe nói được nên gia đình ấy chẳng bao giờ to tiếng. “Đôi lúc cũng nảy sinh bất đồng trong cách nuôi dạy con khiến mình cũng bực. Nhưng nói cô ấy đâu nghe, đành phải ra dấu. Mà ra dấu một hồi mệt quá nên…hết bực luôn” – anh Quân cười.

Ở nhà đính cườm suốt từ sáng đến tối, vậy anh Quân mua chiếc xe máy ba bánh để làm gì? Câu trả lời là: để đi đánh cờ vua.

Anh kể, cờ vua là niềm đam mê suốt từ thời thơ bé của mình nhưng vì tàn tật nên đành gác lại. Đến năm 2009, khi nghe có Hội thao người khuyết tật tại quận Gò Vấp, lập tức anh đăng ký tham gia và giành huy chương đồng ngay lần đầu tiên. Thành tích khích lệ này khiến anh được chọn vào đội cờ vua thành phố đi thi đấu toàn quốc năm 2010 nhưng thất bại. Không nản lòng, anh quyết tâm khổ luyện lại để những năm tiếp theo giành được liên tiếp những tấm huy chương.

Đỉnh điểm là năm 2015, sau khi giành được huy chương vàng cờ vua toàn quốc, Nguyễn Văn Quân được triệu tập vào đội tuyển tham dự Việt Nam Para Games tại Singapore. Dù chỉ giành được hai huy chương vàng đồng đội, không có giải cá nhân nhưng với anh Quân, đó là một trải nghiệm tuyệt vời mà cuộc đời, Tổ quốc dành tặng.

Hiện tại, mỗi cuối tuần, anh Quân vẫn đều đặn chạy xe từ Củ Chi lên trung tâm thành phố luyện tập đánh cờ vua. Lúc đầu người vợ không hài lòng, thường xuyên ngăn cản nhưng giờ cứ tuần nào thấy anh không đi là chị lại nhắc. “Vui nhất là lúc mình mang huy chương về, cô ấy biết tin mà nhảy cỡn lên như một đứa trẻ. Khi ấy có mệt nhọc cực khổ cỡ nào cũng tan biến hết” – người chồng nhìn vợ nói.


Anh Quân lấy một chiếc huy chương trong số hơn 30 huy chương các loại trên bàn đeo vào cổ con trai út. Cậu bé ngồi gọn trong lòng cha, thích thú áp vật sáng chói trên tay vào má. Bên cạnh, người mẹ chăm chú nhìn. Dù không nghe thấy gì và cũng không thể cất lên được lời nào nhưng chắc chắn, chị hiểu chồng con mình đang rất vui.

Sự im lặng ấy quý giá và ý nghĩa hơn trăm ngàn lời nói điêu ngoa, xảo trá đang tồn tại giữa cuộc đời.

Nguồn: afamily.vn